phu nhân ngươi hảo bình tĩnh
Sau năm 1954, Hà Tĩnh thuộc Việt Nam Dân chủ Cộng hòa . Sau năm 1975, giai đoạn 1976 - 1991, 2 tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh nhập làm một tỉnh và được gọi là tỉnh Nghệ Tĩnh . Ngày 12 tháng 8 năm 1991, tỉnh Nghệ Tĩnh lại tách ra thành Nghệ An và Hà Tĩnh như ngày nay. Khi tách ra, tỉnh
Nam Cung Thiên Mạc bế tức đề khí nhẹ nhàng nhảy lên, ẩn thân nơi một góc lầu các, nhìn nhìn phương hướng, lén lút mò mẫm đến bên cạnh phòng của Lễ phu nhân. "Thủy Liên, Thiên Hành đâu? Sao đã nhiều ngày không thấy hắn?" Trong phòng truyền ra thanh âm của Lễ phu nhân, mang theo thở dài sâu kín, vang lên. "Phu nhân, tổng quản đang bế quan luyện công.
Tên gốc: Phu nhân ngươi hảo bình tĩnh!r. Edit: A Bích. Thế loại: Xuyên qua, cổ đại, trọng sinh, 1×1 (ôn nhu phúc hắc công x lãnh đạm trung khuyển thụ), HE. Xuất thân là một thích khách vô tình lãnh huyết. vậy mà lại trùng sinh trở thành một nam thê của nhà người ta, Trượng phu xem ra là một tên hoàn khố phong lưu, nhưng tại sao những người muốn hại
Bạch gấm sắt cố gắng giữ vững bình tĩnh, sau đó mở miệng: Tốt, ta đều nghe ngươi, hảo hảo trợ giúp nàng! Bạch gấm sắt cúp điện thoại, trực tiếp đem vừa rồi đập tới ảnh chụp, phát cho quen biết truyền thông. Ảnh chụp rõ ràng đập tới Trịnh mang thần bên mặt.
Quyển 3 - Chương 41: Mọi người xa lánh. Chương trước Chương tiếp. Edit: Trảm Phong. Vân Khanh rùng mình, khiếp sợ từ trên ghế ngồi đứng lên, sắc mặt nàng không ngừng biến đổi, khiếp sợ, ngạc nhiên, hiểu rõ cuối cùng toàn bộ quy về bình tĩnh. Nàng trầm giọng hỏi
Ma Lệ càng nói càng kích động, hắn chán ghét cái vẻ bình tĩnh của Bích Hải - tựa như thần linh từ trên cao nhìn xuống, cái gì cũng biết, cái gì cũng rõ. Ma Lệ muốn xé rách mặt nạ của hắn, muốn thấy hắn đau khổ tuyệt vọng. Và có lẽ Ma Lệ đã thành công.
Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Tựa như hòn đá rơi xuống nước, cái chết của Trì phu nhân ở Mục quốc phủ đã gợi lên một tầng sóng, rồi rất nhanh sau đó biến mất không dấu vết. Cái chết của Trì phu nhân được giấu diếm cực kỳ kín kẽ, không ai dám hé nửa lời về việc này, ngay cả tang sự cũng làm vô cùng đơn giản, giống như người này chưa từng tồn đống giá rét đã đến, hoa mai nở rộ. Mọi người nghĩ thầm, chờ mùa đông này trôi qua, Mục quốc phủ cũng nghênh đốn một màu xuân biết Diệp Bùi Thanh đã nói những gì với Vân Thuỵ, nha đầu kia được rửa sạch tội danh ăn cắp, một lần nữa trở lại bên cạnh lão thái thái, chiếu cố cuộc sống hàng ngày của lão nhân gia. Khi lão thái thái gặp lại Vân Thuỵ thì lão lệ tung hoành, một lớn một nhỏ ôm nhau khóc. Thập Tam nghĩ thầm thị phi đúng sai, có thể phức tạp tới mức nào? Cuối cùng cũng bất quá là nhân chi thường tình mà thế, dì Triệu cũng được Thập Tam gọi về. Nguyên nhân không có gì khác, chỉ vì Diệp Bùi Thanh đã nói một câu "Khi ta sai dì Triệu hạ dược ngươi, cũng uy hiếp người nhà của nàng."Đã quay về, nhưng vẫn không được trọng dụng, để nàng ta trở thành một trong những thủ hạ dưới trướng quản gia bà tử. Dì Triệu cũng không nói gì, còn cẩn thận làm tốt công việc được giao, không xen vào những chuyện thời gian này, Hình bộ cộng thêm cả Đại Lý Tự được lệnh điều tra vụ án tham ô giết người của phụ thân Trì phu nhân – Trì Triêu Vân, Thập Tam có rất nhiều việc phải làm, cả ngày quanh quẩn trong Đại Lý Tự, ngay cả cơm trưa cũng không ăn cùng Diệp Bùi Thanh. Diệp Bùi Thanh chẳng hề oán giận, chỉ nói "Con đường làm quan có hi vọng, tiền đồ vô lượng, càng ngày càng ra dáng."Thập Tam nghĩ thầm một ngày không nói móc ta thì không chịu được. Cung kính nói "Tạ thế tử khích lệ."Sau khi thường xuyên qua lại với Hình bộ, Thập Tam dần dần có quan hệ thân thiện với một đó là Hình bộ Lang trung, tên là Lý Tần, năm nay hai mươi Tần này thật ra có chút lai Tam thật sự quen Lí Tần là một tiểu khất cái gia nhập tổ chức cùng lúc với Thập Tam, căn cốt không tồi. Từ nhỏ hắn đã cùng Thập Tam luyện võ, chơi đùa, còn cùng thực hiện nhiệm vụ, hai người kết bạn với nhau từ bé, thanh mai trúc mã. Đáng tiếc năm hắn mười lăm tuổi bị thương tới kinh mạch, không bao giờ luyện võ được nữa. Sau một thời gian chán nản thất vọng, Lý Tần tìm một đường ra khác, bắt đầu chăm chỉ đọc sách. Thập Tam cầu xin tổ chức thay cho hắn, tố chức thấy hắn hữu dụng, giúp hắn an bài một thân phận, bảo hắn nhập kinh đi thi. Lý Tần từ đó về sau nhập sĩ làm quan, truyền lại tin tức cho tổ chức, đảm đương làm nội ứng. Những năm qua hắn làm quan không tồi, tương lai chức Hình bộ Thị lang, không ai xứng hơn lần Thập Tam đến Thiên quốc chấp hành nhiệm vụ, luôn tìm Lý Tần uống nên lúc y bắt gặp Lý Tần ở Hình bộ, hai người liền nói nhiều thêm đôi câu. Lý Tần đương nhiên không quen y, chỉ biết y là phu nhân của Diệp Bùi Thanh. Sau khi gặp, ngay cả Thị lang cũng hàn huyên vài lời với Thập Tam, Lý Tần không thể làm như không thấy, bèn đánh tiếng tiếp đón. Nói được vài câu đã thấy rất hợp nhau, Lý Tần muốn ngừng mà không được, cho đến khi Thị lang ho khan một tiếng, bấy giờ mới rời vậy, từ đó về sau lúc Lý Tần gặp Thập Tam sẽ dừng lại ân cần thăm hỏi một này là hảo huynh đệ của Thập Tam, Thập Tam rất thân với hắn, biết người này không có hứng thú với nam nhân, tự nhiên sẽ không dè chừng. Mấy tháng nay y đều lăn lộn trong Mục quốc phủ nhà cao cửa rộng, một người bạn là nam cũng không có, sau khi kết giao với Lý Tần thì rất vui vẻ. Diệp Bùi Thanh am hiểu nhất là sát ngôn quan sắc, hỏi y có chuyện gì, Thập Tam đáp "Kết bạn với một người."Diệp Bùi Thanh rộng lượng nói "Bạn bè của ngươi không nhiều, kết giao một ít cũng tốt."Sau lưng lại sai người điều tra Lý Tần còn trẻ lại anh tuấn, nhưng so ra vẫn kém hắn, hơn nữa trong nhà đã có một thê ba thiếp, không đủ uy hiếp. Diệp Bùi Thanh quan sát thái độ của Thập Tam, cân nhắc một hồi, quyết định tạm thời án binh bất quan của Trì Triêu Vân không lớn, lần thẩm án này cũng không muốn liên luỵ nhiều người, vụ án nhanh chóng kết thúc. Trì Triêu Vân tham ô giết người, chứng cứ đầy đủ rõ ràng vô cùng xác thực, tựa như có người muốn đẩy lão ta vào chỗ chết. Vì thế lão bị phán tử tội, tài sản nhập quốc khố, người nhà cộng cả nô dịch toàn bộ sung khi kết thúc thẩm vấn công tác lập biên bản hồ sơ rất tốn thời gian, Thập Tam cộng thêm một đám tiểu quan tốn hơn nửa tháng, ghi chéo lại tất cả tài sản lúc xét nhà lấy được, họ tên nô dịch, cuối cùng mới chấm vì vụ án này, Thập Tam bắt đầu có hứng thú với các vụ án cùng loại, tìm xem mấy đại án xét nhà trước kia. Chuyện cũ năm xưa tưng bừng trên giấy, mặc dù chưa tự mình trải qua, cũng có thể cảm nhận được sự kích động khi đó. Ngày hôm ấy y lật xem một bản án cũ của mười năm trước, rồi bị một đoạn miêu tả ngắn khiến tâm thần bất hồ sơ viết "Phạm quan Tùng Hoài Linh có ba đứa con, đều có ngọc bội, trên khắc tùng bách, còn có bốn chữ triện "trung hiếu lễ nghĩa"."Thập Tam nhớ rõ, ngọc bội của mình cũng khắc cây tùng, cây bách và bốn chữ lẽ Tùng Hoài Linh có quan hệ với mình?Vốn Thập Tam không có hứng thú với thân thế của mình, cũng không cố ý điều tra. Nhưng việc này thật sự rất trùng hợp, không khỏi nghi ngờ. Y như bị bỏ bùa, tìm kiếm toàn bộ hồ sơ ghi chép về vụ án này ra cẩn thận đọc một lượt. Ở Đại Lý Tự xem xong, y lén lấy mấy bản mang về nhà, nhân lúc Diệp Bùi Thanh không có mặt khêu đèn đọc suốt đó Tùng Hoài Linh làm quan tới chức Binh bộ Thị lang, diện mạo phong lưu phóng khoáng, sau lại vì khi quân phạm thượng, bị chặt đầu, khi chết mới hai mươi tám tuổi. Căn cứ theo luật pháp, vốn phải tịch biên gia sản chém cả nhà, Thánh thượng niệm tình công lao trước đây của hắn, chỉ sung công tài sản của hắn, người nhà biếm làm nô dịch, những người khác không bị liên Hoài Linh có một thê hai thiếp. Chính thất là Đàm thị, sinh hai trai một gái. Người thiếp là Quý thị, sinh được một trai một gái. Một người thiếp khác là NGô thị, không có con. Quý thị vốn là con gái đầu bếp trong phủ Tùng Hoài Linh, vì nấu ăn ngon, được Tùng Hoài Linh thu vào án này năm đó cũng do Hình bộ và Đại Lý Tự cộng thẩm. Hồ sơ chuyển đến chuyển đi, còn lại một phần để ở Hình bộ. Thập Tam nhanh chóng quyết định, tính xin Lý Tần giúp y tra tìm hồ sơ còn lại của vụ thế lúc Thập Tam trông thấy Lý Tần một lần nữa, bèn cầu xin Lý Tần giúp hắn tra chuyện Tần cảm thấy việc này chỉ là nhân tiện giúp đỡ, có điều hơi tốn thời gian chút thôi, liền không chối từ, gật đầu đáp ứng. Hiệu suất làm việc của hắn luôn luôn không tồi, tra xét vài ngày, bèn đem tất cả tin tức có thể tìm được ở Hình bộ nói với Thập Tần nói "Vụ án của Tùng Hoài Linh rất nổi bật, Đàm thị và hai trai một gái của nàng được phụ thân là Đàm đại nhân chuộc ra, hiện nay ở trong Đàm phủ. Quý thị hình như bị người mua đi làm đầu bếp nữ, hiện giờ khong biết còn sống không. Ngô thị thì không biết kết cuộc ra sao."Thập Tam vội vàng tạ ơn, lại hỏi "Đàm đại nhân chính là Thái thường thừa Đàm Lâm?""Chính là Đàm Lâm Đàm đại nhân."Thập Tam bật thốt "Cảm ơn ngươi rất nhiều, hôm nào mời ngươi uống rượu, ngươi chọn chỗ."Lý Tần thoáng sửng sốt "....Mai Bình sự nói chuyện hảo sảng khoái a." Ngữ khí có phần giống một cố nhân của Tam sờ cằm "....Ngươi nghĩ nhiều."Lý Tần liền hào khí nói "Cũng tốt, chỉ cần thế tử không ngại, ta và ngươi sẽ uống cả đêm."Thập Tam nghĩ thầm tửu lượng của ngươi, có thể uống cả đêm? Chưa được một cân đã say đến mức hát hò nhảm nhí. Rồi đáp "Không dám."Tối nay nằm trên giường, Thập Tam tâm thần không yên, thấp thỏm không biết nên tiếp tục điều tra chuyện này thế Bùi Thanh nghiêng người ôm y, chôn đầu vào vai y liếm cắn cổ y. Thập Tam bị hắn liếm đến mức rối rắm, liền nói "Thế tử đừng làm rộn."Diệp Bùi Thanh kéo mặt y qua "Ngươi là lão bà của ta, ta muốn hôn thì hôn, muốn liếm thì liếm." Nói xong nhét đầu lưỡi vào trong miệng y hôn sâu, cố ý khi dễ Tam bị Diệp Bùi Thanh cắn đến sinh đau, nhưng không dám phản kháng, mặc hắn hôn đủ rồi thì xoay người ngủ. Diệp Bùi Thanh cắn bờ vai của y, lưu lại một hàng dấu răng "Sao vậy? Mấy hôm nay vẫn tâm thần không yên, ngươi có tâm sự gì?""...Không có.""Người khác không nhận ra, ta lại không nhận ra sao? Ngươi nói sớm, ta cũng bớt việc, bằng không ta đem mấy tên tiểu tử bên cạnh ngươi chộp tới khảo vấn."Thập Tam trong lòng căng thẳng, yên lặng xoay người lại nói "Đích xác có chuyện phiền lòng, chẳng hay thế tử có thể giúp ta được không?"Diệp Bùi Thanh nghiêng người nằm, dùng một tay chống đầu, hứng thú dào dạt nói "Giúp thế nào?"Thập Tam nằm thẳng nói "Ta đang điều tra vụ án mười năm trước của Tùng Hoài Linh, muốn tìm goá phụ của hắn hỏi chút chuyện. Nguyên phối Đàm phu nhân của hắn hiện giờ sống ở nhà Đàm đại nhân. Không biết việc này có thể bố trí được chăng?"Nới xong liền kể hết những gì mình điều tra Bùi Thanh có phần đăm chiêu "Muốn gặp nữu quyến đúng là không dễ, nhưng cũng không phải không thể. Đợi ta đi sắp xếp đã." Rồi nhìn Thập Tam hỏi "Một vụ án cũ của mười năm trước, cũng có thể khiến ngươi tâm thần bất ổn?"Thập Tam che dấu đáp "Thế tử chê cười. Ta cũng không biết mình bị làm sao nữa."Diệp Bùi Thanh nói "Vụ án này có chút kỳ quặc. Khi quân là tội lớn, nhưng lại không liên luỵ cửu tộc, chỉ giết Tùng Hoài Linh thì thôi. Ngươi tra đi, nếu tra điểm bất thường, cũng là một việc tốt."Thập Tam "Phải."Diệp Bùi Thanh cười nói "Lão bà thân mến, hiện tại đã yên lòng chưa? Có phải hay không nên đem lực chú ý đặt trên người nam nhân của ngươi?"Dứt lời liền hôn Thập Tam. Hôn triền miên, cổ họng Thập Tam nóng ngày sau, Diệp Bùi Thanh đến Đại Lý Tự đón Thập Tam, cười nói "Bố trí xong rồi. Giữa trưa hôm nay đến nhà Đàm đại nhân ăn cơm."Thập Tam tự nhiên cao hứng "Đa tạ thế tử."Diệp Bùi Thanh không nói gì cả, túm y kéo đại nhân năm nay năm mươi tuổi, làm quan ngũ phẩm, trong phủ trang trí cực kỳ mộc mạc. Sau vụ án của con rể Tùng Hoài Linh, bằng hữu trên quan trường đều đi đường vòng với ông, nhân tình ấm lạnh trải đủ. Hiện giờ ông nhắm mắt, khoá miệng, chẳng quan tâm những việc trong triều, chỉ cầu làm tốt phận sự của mình. Ông bình sinh thích nhất là rượu, đáng tiếc ở nơi như kinh thành này, nước cũng đắt muốn đòi mạng, một vị quan nghèo như ông chưa từng được uống thứ rượu ngon gì. Diệp Bùi Thanh tặng ông mấy vò rượu ngon có bạc cũng không mua được, nói muốn hỏi vụ án con rể ông năm đó, Đàm đại nhân lòng tràn đầy vui mừng, không dám đắc tội hắn, liền bằng lòng đáp họ khách khí một phen, đều ngồi xuống, nói vài câu khách sáo thường đại nhân cười nói "Thế tử đại giá quang lâm, đúng là vẻ vang cho tệ xá của kẻ hàn này. Đây đều là những món ăn bình dân, chiêu đãi có chỗ nào không chu toàn, xin thế tử cùng Mai Bình sự không ghét bỏ."Diệp Bùi Thanh cười mời rượu đại nhân vài chén rượu rót vào bụng, trong miệng trong dạ dày đều là hương thơm của rượu, thoái mái đến mức híp cả Bùi Thanh cười nói "Rượu này có hợp khẩu vị?"Đàm đại nhân vội đáp "Mỹ tửu lâu năm, có tiền cũng không mua được." Rồi nghiêm túc nói "Ta đã chuẩn bị một căn phòng ở cách vách, tiểu nữ đang chờ ở đó, thế tử muốn hỏi cái gì, tuỳ thời có thể đi hỏi."Diệp Bùi Thanh liền cười nói "Bảo Mai Úc đến hỏi thì hơn. Ta và ngươi uống thêm mấy chén."Đàm đại nhân vui sướng vô cùng, liên thanh đáp "Phải", Thập Tam gật đầu ra hiệu với Diệp Bùi Thanh, đứng dậy rời vào căn phòng cách vách, lại thấy giữa phòng treo một tấm mành trúc, phía sau là một phụ nhân đoan trang đang ngồi, sau lưng là một nha hoàn. Phụ nhân phía sau mành trúc mở miệng, thanh âm ôn hoà ân cần "Đàm thị kiến quá đại nhân."Thập Tam thi lễ, ngồi xuống nói ra ý định của nhân trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc nói "Chuyện cũ năm xưa, không ngờ còn có người nhớ rõ. Chẳng hay đại nhân muốn hỏi cái gì?"Thập Tam nói "Tùng đại nhân năm đó phạm tội khi quân, trên hồ sơ lại không ghi rõ đã phạm lỗi gì. Xin hỏi phu nhân tình hình cụ thể chi tiết lúc đó?"Việc này đề cập đến đương kim hoàng đế, cực kỳ mẫn cảm, Thập Tam lại không thể không hỏi, bởi vậy thanh âm trầm thấp, không dám nhiều nhân bình tĩnh đáp "Năm đó vong phu diện thánh chưa về, chứng ta đang sốt ruột, hôm sau có quan sai tới cửa, nói vong phu khi quân phạm thượng, đã bị Hoàng Thượng chém đầu. Về phần đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, dân phụ không biết."Thập Tam thoáng trầm mặc, rồi hỏi tiếp "Trong hồ sơ ghi Tùng đại nhân năm đó sinh được ba nam hai nữ, nhưng chẳng hay có còn đứa con nào khác không?"Phụ nhân nghĩ nghĩ đáp "Đích xác chỉ có ba nam hai nữ."Thập Tam thở dài nhẹ nhõm, nghĩ thầm rằng chính mình đại khái đã nghĩ nhiều rồi. Y vừa định cáo từ rời đi, lại nghe phụ nhân đột nhiên mở miệng nói "Khoan đã...Vong phu quả thực còn có một đứa con nữa."Thập Tam gắt gao nhìn chằm chằm phụ nhân bên kia mành trúc "....Không biết là con của vị phu nhân nào? Đã xảy ra chuyện gì?"Phụ nhân đáp "Đó là con đầu lòng của Quý thị. Khi mới sáu hoặc bảy tuổi gì đó, một lần chơi ở cửa thì mất tích, mọi người còn tìm kiếm khắp thành."Thập Tam trầm mặc, vừa mở miệng, thanh âm đã có phần nghẹn ngào "Phu nhân không nhớ lầm chứ? Quả thực có một bé trai mất tích?"Phụ nhân nói "Chuyện từ mười năm trước, nhưng vẫn có chút ấn tượng. Lúc ấy Quý thị lo lắng đến mức ngất đi, khóc mấy ngày mấy đê.""Quý thị hiện giờ ở đâu?"Phụ nhân thở dài "Năm đó cực kỳ hỗn loạn, chúng ta lưng đeo tội danh, tự thân khó bảo toàn. Phụ thân chỉ kịp tới cứu ta ra, không đến mức bị người ta bán đi làm tôi tớ. Ta một mực chú ý tới nơi Quý thị và Ngô thị bị đem đi, chỉ biết Quý thị đang ở Tấn Vương phủ, Ngô thị...thì thành thiếp của một vị đại nhân. Ta có tâm muốn cứu Quý thị, đáng tiếc phụ thân mấy năm nay bị doạ sợ, không dám nhiều chuyện."Thập Tam nói "Quý thị chưa bao giờ cầu xin ngươi giúp đỡ?"Phụ nhân trầm mặc không Tam cũng hiểu được, nói "Cứu người rước lấy phiền toái, phu nhân ốc còn không mang nổi mình ốc, đương nhiên không muốn quản nhiều. Đa tạ phu nhân hôm nay nói cho ta biết việc này."Y không đợi Đàm thị trả lời, choáng váng rời khỏi phòng nhỏ, lại ngây ngốc đứng trong sân một lát, rồi mới quay trở lại ngồi xuống bên cạnh Diệp Bùi Bùi Thanh thấy y hoảng hốt, cau mày hỏi "Sao vậy?"Thập Tam nhìn hắn, suy nghĩ lại hỗn loạn không phải chuyện lớn gì, chỉ là đột nhiên có nương, cũng biết cha mình là người nhìn nhau trong chốc lát, Thập Tam rốt cuộc bình tĩnh lại. Y nói "Hôm nay chưa hỏi được gì, ta phải nghĩ cách khác tra xét."Diệp Bùi Thanh nghiền ngẫm nói "Một vụ án cũ mà thôi, ngươi hà tất phải để bụng như thế."Thập Tam gật gật thế bắt đầu từ hôm đó, y bèn nghĩ cách tiến vào Tấn Vương phủ điều tra. Hiện nay võ công của y không tính là cao, do thám ban đêm rất có thể bị người của Tấn Vương phủ phát hiện ra, khi ấy thất bại trong gang tấc, hối tiếc không lúc hết đường xoay xở, hôm nay trong cuộc nói chuyện phiếm của mọi người y biết được một tin, Tấn Vương sắp tổ chức mừng thọ, có phát thiệp mời cho bách quan, mời bọn họ đến dự tiệc. Thập Tam không kịp suy xét, tối nay nằm trên giường, Diệp Bùi Thanh vừa mới bắt đầu theo thói quen liếm cổ y, Thập Tam liền hỏi "Thế tử có đến Tấn Vương phủ mừng sinh thần?"Diệp Bùi Thanh vừa mút vừa nói "Năm ngoái chỉ tặng quà, nhưng năm nay muốn đi xem."Thập Tam quan sát sắc mặt của hắn, tận lực không để mình trông quá mức khẩn trương "Nếu thế tử đi, có thể mang theo ta được không?"Diệp Bùi Thanh có hứng thú nhìn y "Gần đây hình như ngươi có rất nhiều việc cần đến sự giúp đỡ của ta."Thập Tam thấp giọng nói "....Thế tử không đồng ý thì thôi."Diệp Bùi Thanh ghé vào trên người y, chậm rãi kéo xuống áo lót của y, vuốt ve nói "Ta muốn cởi quần ngươi."Thập Tam không nói gì, cũng không kháng cự, tiết khổ liền bị Diệp Bùi Thanh từ từ cởi ra, vứt xuống Bùi Thanh đặt tay lên đùi y, chậm rãi sờ nắn, thanh âm ám ách trầm thấp "Mai Úc, chân của ngươi dài, vóc người cũng không thấp, nếu đầy đặn thêm chút nữa, nhất định là ngọc thụ lâm phong."Thập Tam ngậm miệng không Bùi Thanh bèn cúi xuống hôn này nóng bỏng mê hoặc, Diệp Bùi Thanh tách hai chân Thập Tam ra, dán sát vào người y. Hắn thở dốc nói "Gần đây làm sao vậy, hửm? Để ta làm tận đến mức này?"Thập Tam cũng thở dốc nói "Thế tử có thể đồng ý mang ta đến Tấn Vương phủ?"Diệp Bùi Thanh cười xấu xa "Cũng không phải không thể, chỉ cần ngươi đáp ứng với ta một việc."Dứt lời nói thầm một câu vào tai Tam lẳng lặng nhìn hắn, nhíu sắc lang này, ban nãy thế mà lại nói "Tự làm cho ta xem."Diệp Bùi Thanh từ trên người y ngồi dậy, xốc chăn lên. Nhân lúc hai chân người nằm dưới chưa kịp khép lại, thu hết cảnh đẹp vào đáy mắt của Diệp Bùi Thanh tựa như đang vuốt ve, di chuyển từng tấc từng tấc trên người y. Hắn phủ thêm áo ngoài, rót một chén trà cho mình, dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi trên giường, cười nói "Ái thê nhanh nào, đừng xấu hổ."Thập Tam xoay người, kéo chăn che phủ thân thể của mình "....Thế tử tự chơi một mình đi."Diệp Bùi Thanh cười nói "Xấu hổ cái gì? Ta cũng không tin ngươi chưa bao giờ động đến phía dưới của mình."Cho dù thế cũng không nhất thiết phải biểu diễn cho ngươi Bùi Thanh nghiêng người về phía trước nói "Tấn Vương phủ cao thủ như lâm, muốn vào đó cũng không chuyện dễ dàng. Ta và hắn chỉ là quan hệ bình thường, một năm chỉ có đôi lần cơ hội như vậy mà thôi."Thập Tam nhìn hắn, tâm phiền ý loạn cân nhắc hồi lâu, rốt cuộc ngồi dậy. Y xốc chăn lên, mặt và cổ đều nóng lên, cầm lấy thứ mềm oặt kia của Bùi Thanh bất động thanh sắc uống trà, bản thân đã cương Tam về phương diện này vốn không yêu cầu nhiều, chính mình cũng chỉ tự sướng vài lần, hiện tại lại bị người ta nhìn chằm chằm, khẩn trương đến mức động tác có hơi quá sức, đau đớn giật giật khoé Bùi Thanh nói "Không phải như vậy. Tay ngươi không nên đặt ở đó, phải là – ""tốt bụng hướng dẫn y vài Tam tâm tình đã không tốt, lại đau, nghe thấy Diệp Bùi Thanh dạy mình kỹ xảo về phương diện này càng thêm tức giận, nói "Ta sống bao nhiêu năm, thế mà không biết vệc này cũng có nhiều cách thức như vậy, tinh thần chuyên nghiệp của thế tử thật khiến người ta cảm động, đúng là được mở rộng tầm mắt."Diệp Bùi Thanh híp mắt. Tinh thần chuyên nghiệp? Người này châm chọc mình đem chuyện này trở thành sự nghiệp, chẳng phải đang mắng mình là lưu manh chuyên nghiệp sao?Thập Tam đỏ mặt đùa nghịch hồi lâu, rốt cuộc nói "Không cảm giác."Thấy y sờ soạng nửa ngày, Diệp Bùi Thanh đã sớm không nhịn được, nghiêng người về phía trước giọng nói khàn khàn "Ngươi không biết, ta dạy cho ngươi." Dứt lời liền vươn tay bắt lấy thứ Tam quay đầu sang một bên, thứ kia bị người nọ có kỹ xảo hầu hạ, dần dần ngẩng đầu. Thập Tam chỉ cảm thấy một cảm giác mãnh liệt từ bụng làn tràn tới tứ chi trăm mạch, vội vàng cắn răng không phát ra Bùi Thanh thấp giọng nói "Ngón tay phải như vậy, ròi gảy ở đây."Thập Tam kêu lên một tiếng đau Bùi Thanh cười nói "Chưa từng thử qua cảm giác này chứ gì, chả trách ngươi lãnh đạm như vậy."Thập Tam nói "Ta đương nhiên không bằng thế tử kinh nghiệm phong phú."Diệp Bùi Thanh tay dùng sức, cười nói "Sao lại thấy có mùi dấm chua chua nhỉ? Sao ngươi biết ta có kinh nghiệm? Ngươi cho rằng ta sẽ giúp người khác làm việc này?"Thập Tam buồn bực nói "Thế tử thiên phú kỳ tài, vô sự tự thông." Trời sinh là lưu manh chính Bùi Thanh cúi đầu cắn bờ môi của y "Miệng lưỡi thật giảo hoạt, ta trước kia còn tưởng ngươi không thích nói chuyện, thì ra là lầm rồi."Ngón tay kỹ xảo cao siêu, Thập Tam toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Đột nhiên giữa lúc đó, y bắt đầu cào cào cánh tay của Diệp Bùi Thanh. Diệp Bùi Thanh chỉ thấy tay mình ẩm ướt, thấp giọng cười nói "Chúc mừng, đây là lần đầu tiên của năm nay đi."Thập Tam đỏ mặt cúi đầu, yên lặng tìm thứ gì đó để lau chùi, lau sạch sẽ tay của Diệp Bùi Thanh."Lại xấu hổ gì thế?" Diệp Bùi Thanh gẩy cằm Thập Tam."Thúi lắm. Không xấu hổ."Diệp Bùi Thanh mê muội hôn y trong chốc lát, cùng nhau nằm ôm mình cơ thể cực nóng, giữa hai chân cũng có thứ gì đó thường thường ma xát, Thập Tam vài lần muốn mở miệng giúp hắn giải quyết, lời tới bên miệng rồi lại thôi. Muốn trực tiếp sờ lên, lại sợ kỹ xảo của mình không tốt, khiến người ta chê cười, bèn không lên tiếng nằm Bùi Thanh xoa xoa đầu y, cho đến khi hô hấp vững vàng, tựa hồ đã biết qua bao lâu., Thập Tam cảm thấy người bên cạnh đã biến mất, Diệp Bùi Thanh rón ra rón rén xuống giường, đến ngủ ở gian đêm tối, từ bên kia cánh cửa truyền đến tiếng thở dốc rất nhỏ......Sinh thần của Tấn Vương còn hơn một tháng nữa, sốt ruột cũng vô dụng, Thập Tam nhân cơ hội này luyện công. Diệp Bùi Thanh đã đả thông toàn bộ kinh mạch của y, gần đây võ công của y tiến triển thần lực của Thập Tam tăng nhanh đến mức nào, Diệp Bùi Thanh cũng không biết lần đầu tiên tu tập nội lực rất khó lĩnh hội bí quyết, bình thường phải luyện tập đứt đoạn hoặc thử nghiệm, mới có thể đột phá. Nhưng người đã từng tu tập như Thập Tam, lại có thể đi đường tắt, không cần tốn nhiều công thế, công lực hiện tại của y có thể sánh bằng một người luyện võ hai qua ngày cực kỳ thích ý, hôm đó, Tần phu nhân của Mai phủ đột nhiên sai người đưa đến một bức thư, nói sắp đến sinh thần của Quân Hoa, tiểu cô nương này lại rất nhớ Mai Úc, muốn đón y về nhà đoàn tụ một ngày. Thập Tam cảm thấy việc này nhất định có kỳ hoặc, Diệp Bùi Thanh lại nói "Trở về một chuyến cũng tốt, ta đi cùng người."Vì thế hai người thông báo với lão thái thái, cùng đến Mai Thượng thư nói chuyện với Diệp Bùi Thanh, Thập Tam bị gọi tới trước mặt Tần phu độ của Tần phu nhân trái lại cực kỳ hoà ái dễ gần, sai người bưng trà rót nước, bảo Thập Tam ngồi xuống. Thập Tam yên lặng nghe nửa ngày, mới hiểu được đã xảy ra chuyện Thượng thư có năm trai bốn gái, một người con gái trong số đó là do Tần phu nhân thân sinh. Nữ nhi Quân Mai dáng vẻ cực kỳ xinh đẹp, ở kinh thành tiếng lành đồn xa, người cầu hôn vô số kể, gần như đạp nát cả cửa phủ. Tần phu nhân một lòng muốn nàng tiến cung, nên không quyết định hôn sự cho nàng. Lúc ấy người nịnh hót Tần phu nhân nhiều đếm không xuể, đều nói Quân Mai nhất định có thể trở thành tú nữ, Tần phu nhân kết thân với Hoàng Thượng, cực kỳ tôn quý. Ai ngờ làm ầm ĩ nửa ngày, không biết vì nguyên nhân gì, cuối cùng Quân Mai không được tuyển. Tần phu nhân tức giận nhưng cũng không có cách nào khác, nghĩ thầm, không biết đã đắc tội với ai, phá hỏng chuyện tốt của bà ta. Quân Mai không đâu chậm trễ vài năm, rất nhiều vương tôn công tử điều kiện tốt đã đính hôn ước. Giờ mọi người nghe nói Quân Mai không được chọn, vẫn có một số ít đến cửa cầu hôn, cho dù không rầm rộ bằng năm số những người tới cầu hôn, điều kiện tốt nhất là Đại công tử của Ngự Sử đại phu – Uông Chí. Phụ thân là quan tam phẩm, hắn lại là con trai trưởng, trẻ tuổi mà thế cao, văn thao võ lược, tuấn tú lịch sự, con đường làm quan tương lai tiền đồ vô lượng. Tần phu nhân cực kỳ vừa lòng, chuẩn bị đồ cưới thật hậu, gả Quân Mai cho người trai tài gái sắc, mấy tháng sau khi thành thân cuộc sống cực kỳ mỹ mãn. Đáng tiếc chỉ có một việc Quân Mai ở nhà đã quen được nịnh hót, đến Uông phủ liền giở thói xấu, không quan tâm đến nhà năm thứ hai, đệ đệ của Uông Chí – Uông Phong được Thánh Thượng tứ hôn, Thánh Dương Công chúa đến Uông gia, sự tình liền bắt đầu trở nên khó coi.
Diệp Bùi Thanh nghỉ ngơi hai ngày ở nhà, rốt cuộc khôi phục nguyên khí. Chiều nay, lão thái thái phân phó Thanh Phương gọi hắn đến nói thái thái bảo hắn ngồi bên cạnh, chậm rãi mở lời "Con cũng đã nghỉ ngơi, giờ ta phải nói với con một việc, con bình tĩnh nghe, ngàn vạn lần đừng nóng giận. Chuyện này sớm hay muộn con cũng sẽ biết, con nghe ta nói so với nghe người khác nói tốt hơn."Diệp Bùi Thanh cười mà rằng "Có chuyện gì mà nghiêm trọng như vậy? Con không tức giận."Lão thái thái uống một ngụm trà, nói "Con cảm thấy Hoàng Thượng bình thường đối xử với con thế nào?"Diệp Bùi Thanh đáp "Hoàng Thượng có ý trọng dụng con."Lão thái thái nói "Có quan hệ thế nào với Thái tử?"Diệp Bùi Thanh đáp "Tôn tử không dám nói.""Nghe nói ngày mai Thái tử mời con dự tiệc, thế thì quan hệ cũng không tệ lắm?""Vâng."Lão thái thái thanh thanh yết hầu "Con vốn có huyết mạch hoàng gia, hiện giờ Hoàng đế muốn trọng dụng con, Thái tử cũng sẽ để mắt tới con, tương lai tiền đồ vô lượng. Giờ ta muốn nói cho con biết một việc, con nghe xong suy ngẫm cho kỹ, quyết định nên làm thế nào."Diệp Bùi Thanh nhíu nhíu mày nói "Lão thái thái nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"Lão thái thái quan sát sắc mặt của hắn, đem chuyện đêm đó tại bữa tiệc trong ngự hoa viên từ từ kể phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lão thái thái bưng tách trà lên Bùi Thanh cúi đầu, trên mặt không nhìn ra được có tâm tình gì, tay lại siết thái thái nói "Ta nhờ ngoại công của con cứu y hai lần, quả thực không chống được. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng những Mai Úc đắc tội Hoàng đế, ngoại công con cũng sẽ xúc phạm thánh nhan. Vốn định đi cầu Hoàng Thái hậu, nhưng người dù sao cũng đã lớn tuổi, thân thể không tốt. Hoàng Thái hậu mà mất, có lẽ Hoàng đế sẽ trả thù ngoại công con."Diệp Bùi Thanh như cũ không lên thái thái nói "Chuyện này, ta và ngoại công con đã thương lượng với nhau. Mai Úc đích xác đáng thương, vận khí không tốt, bị Hoàng Thượng coi trọng. Nhưng đó là thiên tử, nếu muốn một người, kiểu gì cũng phải đoạt tới tay cho bằng được. Giả như hắn ban thưởng cho con một chén rượu độc, vậy là có thể ép Mai Úc tiến cung. Con nói có phải hay không?"Diệp Bùi Thanh lạnh lùng nói "Bên cạnh hôn quân nhiều người như vậy, sao bỗng dưng lại thấy hứng thú với y?"Lão thái thái vội vàng trách mắng "Hồ ngôn loạn ngữ! Ta chỉ sợ con không nhịn được, để người khác nghe thấy thì sẽ thế nào?" Rồi thở dài nói "Thánh ý khó dò, khó tránh nhất chính là bị người ta hãm hại. Ngoại công con nói, một khi Hoàng Thượng đã coi trọng người nào, chưa đến tay là chưa chết tâm. Con xem việc này nên làm thế nào bây giờ?"Diệp Bùi Thanh thấp giọng nói "Nếu Hoàng đế có lòng thương xót những tướng sĩ xuất chinh bên ngoài, cũng chẳng nhân lúc con không có ở nhà nổi lên ý xấu với Mai Úc."Lão thái thái lại trách mắng "Nói chuyện cẩn thận một chút."Diệp Bùi Thanh hỏi "Ý của lão thái thái thế nào?"Lão thái thái thấp giọng nói "Biện pháp của ta chỉ sợ con không đồng ý."Diệp Bùi Thanh hỏi "Biện pháp gì?"Lão thái thái nói "Trước cứ quan sát một khoảng thời gian, nếu hứng thú của Hoàng đế với Mai Úc không giảm, con chỉ có thể hoà ly với Mai Úc, phủi sạch quan hệ."Diệp Bùi Thanh nén giận không lên thái thái nói "Ta biết con nhất định không thích. Nhưng con có thể chống đối được với Hoàng Thượng sao? Con muốn kháng chỉ chém đầu, hay là muốn Mai Úc huỷ dung, khiến Hoàng Thượng hoàn toàn mất đi hứng thú với y?"Diệp Bùi Thanh nói "Lão thái thái nói được cũng thật nhẹ nhàng. Nếu hoà ly, chẳng phải Hoàng đế sẽ danh chính ngôn thuận triệu y tiến cung?"Lão thái thái nói "Đó cũng là mệnh của y, ai nấy đều có tạo hoá của người đó. Không phải ta không thích y, nhưng cũng có mức độ. Chung quy không thể vì y mà đắc tội Hoàng đế, tiền đồ của con bị chôn vùi chưa nói, chẳng may không cẩn thận, chính là mất mạng như chơi."Diệp Bùi Thanh nói "Dựa theo tính cách của Mai Úc, y vào cung chính là tử lộ. Lão thái thái sao lại nhẫn tâm như thế? Lúc trước chẳng phải lão thái thái bảo y chiếu cố con cả đời sao? Giờ lại đẩy y vào hang hùm miệng sói?"Lão thái thái tức giận "Ta trước đó còn chưa biết Hoàng đế sẽ coi trọng y, cũng không biết con sẽ vì y mà không nạp thiếp! Ta liền chướng mắt các con ở điểm này, vờ chết đi sống lại làm gì? Vì nhi nữ tình trường, mà không buông không bỏ được. Con kiên quyết không nạp thiếp, tương lai nối dõi tông đường thế nào? Ta cũng không hiểu mấy người các ngươi rốt cuộc làm sao nữa, vì y mà tranh đoạt tới mức ngươi sống ta chết. Con không lo cho mình, chẳng lẽ không lo cho cả Mục Quốc phủ? Một mình y đắc tội Hoàng đế, cả nhà ta phải chôn cùng với y!"Diệp Bùi Thanh nén giận nói "Ý của lão thái thái con hiểu, thí tốt giữ xe, tính mạng của Mai Úc không quan trọng, ai bảo mệnh y không tốt.""Ta chính là ý này. Đã từng ra chiến trường, mà vẫn không biết lấy đại cục làm trọng!" Dứt lời tức giận đến ngực phát đau, kêu lên "Thanh Lan, tiễn thế tử ra ngoài!"Thanh Lan chỉ biết lão thái thái và thế tử cãi nhau, cũng không biết bọn họ cãi nhau vì việc gì, vội vàng chạy vào nói "Thế tử vẫn nên ra ngoài hóng gió trước đi, lão thái thái cũng đã đến giờ ngủ ngưa rồi."Bọn hạ nhân chỉ thấy Diệp Bùi Thanh lao ra khỏi phòng lão thái thái, sắc mặt khó coi, như một trận gió chạy ra bên ngoài Mục Quốc phủ.....Đã qua canh tư, bốn bề yên tĩnh, Thập Tam thổ nạp dẫn đường, thu lại chân khí vừa vận hành một vòng toàn thân. Chu ma ma nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nghiêng đầu cẩn thận nói "Đã khuya rồi, phu nhân vẫn nên ngủ trước đi."Thập Tam nói "Ngươi cứ đi ngủ trước. Ta đợi hắn."Chu ma ma nói "Hôm nay không biết thế tử vì việc gì mà tranh cãi với lão thái thái, hiện tại còn chưa về. Phu nhân đừng lo lắng, nếu không trở về, sáng mai sẽ đi tìm hắn."Thập Tam nói "Hôm nay hắn chưa thay dược, ta đợi hắn thêm một lát, ngươi cứ đi ngủ đi."Chu ma ma rót cho Thập Tam một chén trà nóng, lui hồi lâu, gian ngoài truyền đến tiếng mở đóng cửa thật mạnh, rồi yên tĩnh như Tam yên lặng xuống giường, mở cửa phòng trong ngoài tối đen, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của một Tam thấp giọng nói "Hôm nay thế tử còn chưa đổi dược, chỉ sợ miệng vết thương không chịu nổi."Trong phòng như cũ im ắng không tiếng Tam đi đến bên giường, tìm kiếm bả vai của Diệp Bùi Thanh, cảm thấy ẩm ướt, nói "Chảy máu rồi, nên đối dược."Hô hấp của Diệp Bùi Thanh trở nên nặng nề, kéo y ngã xuống giường. Thập Tam hiểu tâm trạng của hắn không tốt, bèn chịu đựng không phản kháng, mặc cho hắn ở trên người mình giảo cắn phát Bùi Thanh thấp giọng nói "Ngày đó hôn quân khi dễ ngươi như thế nào? Chạm vào chỗ nào của ngươi? Ở đây? Hay ở đây?"Sờ nắn đều là những nơi mẫn cảm của Thập Tam, xuống tay không chút lưu tình. Cảm giác vừa đâu vừa ngứa, Thập Tam khẽ rên một Bùi Thanh nén giận nghẹn ngào "Rốt cuộc hắn khi dễ ngươi thế nào?"Thập Tam bị hắn cắn muốn nát môi, hàm hồ nói "Không kịp khi dễ, chưa đụng chạm gì cả."Diệp Bùi Thanh ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói "Hôn quân khinh người quá đáng, ta vì hắn dốc sức bình thiên hạ, hắn vì tư dục bản thân mà tìm cách chia rẽ chúng ta, sớm muộn gì ta cũng giết hắn."Thập Tam nhỏ giọng nói "Thế tử đừng nói lung tung."Y đã nhiều ngày tính toán ám sát hôn quân như thế nào, nghĩ tới nghĩ lui đều không có biện pháp. Hoàng cung canh giữ sâm nghiêm, khó có thể tiếp cận Hoàng đế, nếu bị người ta nhìn thấy mặt, sẽ liên luỵ đến Diệp Bùi Thanh và Mục Quốc suy nhất, chính là giả vờ hầu hạ Hoàng đế, nhân lúc hắn chưa kịp đề phòng, ở trên giường giết hắn, rồi tự mình huỷ dung tự sát, khiến người ta không nhận ra thân Bùi Thanh rốt cuộc tỉnh táo lại, ngồi dậy nói "Giúp ta đổi dược đi."Thập Tam thắp nến, tháo vải trắng bị máu thấm ướt trên người Diệp Bùi Thanh xuống, hỏi "Hôm nay lão thái thái đã nói những gì với ngươi?"Diệp Bùi Thanh thoáng trẫm mặc, bình tĩnh đáp "Chưa nói gì cả, bảo ngươi bị kinh hách, dặn ta cẩn thận chăm sóc ngươi."Thập Tam nói "Lúc ấy ít nhiều gì lão thái thái cùng Cửu Vương gia cũng đã cứu ta."Diệp Bùi Thanh nói "Yến hội ngày mai của Đông cung Thái tử, ngươi không cần đi nữa. Sau này không cho xuất môn nửa bước, nếu Hoàng đế triệu ngươi tiến cung, ngươi lập tức phái người đến nói cho ta biết.""Được."Ánh nến ấm áp mà ảm đạm, ở bên cạnh hai người tạo nên cái bóng mờ Bùi Thanh ôm thắt lưng y nói "Ngươi sinh là người của ta, chết là ma của ta. Nếu có ai đó dám khi dễ ngươi, phải bước qua xác ta trước đã."Thập Tam cúi đầu không Bùi Thanh cười nói "Nếu ngày mai ngươi không đến Đông cung, thì giờ mặc bộ y phục trắng kia cho ta xem. Ta thích nhất nhìn ngươi mặc nó đánh nhau."Thập Tam cũng không từ chối, thay y phục đi vào trong viện, dưới ánh trăng vì Diệp Bùi Thanh múa một bộ kiếm lên trời cao, rồi lại rơi thẳng xuống, như trích tiên giáng chiêu vừa nhanh vừa chuẩn, nhưng không hề có sát khí. Tư thế cũng không quá ảo diệu, nhưng khiến người ta cảm thấy thư sướng. Thập Tam trước nay luyện kiếm đều là vì giết người, đây vẫn là lần đầu tiên biểu diễn cho người khác thu kiếm đứng ở một bên, chờ lời bình của Diệp Bùi Bùi Thanh lại nghĩ đến một việc nghiêm túc nói "Kiếm pháp của ngươi tiến bộ không ít, mau theo ta lên giường, chúng ta đốt đuốc từ từ thảo luận."Thập Tam nói "Ở trong này cũng có thể thảo luận."Diệp Bùi Thanh nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, gật gật đầu "Cảnh sắc tuy đẹp, ta cũng muốn ở đây cũng giai nhân đối nguyệt triền miên tâm sự, đáng tiếc có bọn hạ nhân dòm ngó, không tiện."Dứt lời kéo y vào Bùi Thanh và Thập Tam thảo luận cả một đêm, thu được ích lợi không giữa trưa hôm sau hai người mới tỉnh, Thập Tam nhìn sắc trời, trong lòng mông lung nghĩ Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều. Hai câu thơ trích trong "Trường hận ca" đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy,từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữaNghĩ như vậy quả nhiên không được tốt. Y vội vàng vứt nó ra sau Bùi Thanh nói "Gần đây thân thể lão thái thái không tốt, không muốn gặp ai cả, ngươi không cần đến chỗ người. Ta bảo trù phòng mỗi ngày nấu canh cho bà, đã dặn là do ngươi bảo làm rồi mang qua. Ngươi an tâm ở trong viện luyện công, thời gian còn lại xử lý sự vụ trong phủ, đừng tuỳ tiện ra ngoài."Thập Tam lúc này đã hiểu được ít nhiều, nghĩ nghĩ rồi nói "Hết thảy nghe theo thế tử."Diệp Bùi Thanh còn nói "Ngày mai phải vào cung bái kiến Thánh Thượng, việc này cho dù giả bệnh cũng không tránh được. Nếu ngươi thật sự sợ cũng phải gắng chịu đừng."Thập Tam nói "Không sợ, có điều nhìn thấy Hoàng đế liền muốn nôn."Diệp Bùi Thanh nói "Già đầu rồi mà vẫn còn trái ôm phải ấp, không sợ hỏng thận à."Hai người nhìn nhau cười, rồi ôm nhau triền miên trong chốc lát, Diệp Bùi Thanh mới đứng dậy mặc quần áo, chuẩn bị xuất người Thái tử mời đến dự tiệc, đều là các tướng quân tây chinh lần này. Mọi người trong quân doanh lăn lộn cùng một chỗ mấy tháng đều đã quen thuộc, rượu của Thái tử không thể không uống, ai nấy thoải mái chè chén, say đến mức ngã trái ngã phải, hoặc lớn tiếng ca hát, hoặc vù vù ngủ thanh tỉnh chỉ còn lại Thái tử và Diệp Bùi tử nói với Diệp Bùi Thanh "Nghe nói Diệp Tướng quân đang tìm giải dược của Kim cương phấn."Diệp Bùi Thanh cười nói "Thái tử tin tức linh thông. Có vị thân thích trúng Kim cương phấn, nhưng hỏi thăm đã lâu, mới biết loại độc dược này không có giải dược."Thái tử lấy ra một cái bình nhỏ "Bình linh dược này thiên kim khó cầu, ăn vào có thể phục hồi thành dạ dày, tuy không thể giải độc hoàn toàn, nhưng cũng có chút công hiệu, Diệp Tướng quân có thể cầm đi thử."Diệp Bùi Thanh vội vàng nói "Vô công bất thụ lộc. Diệp mỗ không dám."Thái tử do dự một lát nói "Diệp Tướng quân kề vai chiến đấu với ta mấy tháng qua, còn phân biệt gì nữa? Chăng qua là chút tấm lòng của ta mà thôi."Diệp Bùi Thanh thầm nhủ ta đây vậy càng không dám nhận, còn không bằng tự mình đi tử đặt cái bình xuống, rót một chén rượu nói "Diệp Tướng quân có từng nghe nói đến việc trong hậu cung?""Chưa từng nghe.""Khi ta về mới biết, Hoàng hậu tặng một thứ bảo bối vô giá cho con trai của Vân phi làm qua mừng sinh thần, hai người ngươi tới ta đi, cực kỳ thân thiết. Chỉ e Hoàng hậu đang mưu đồ bí mật với Vân phí, muốn dùng đứa con năm tuổi của nàng chống lại ta, khiến người ta không khỏi lo lắng."Tấn Vương chết, Hoàng hậu mất đi lợi thế tranh vị. Bà ta theo đuổi vị trí Thái tử, lại sợ hắn trả thừ, đương nhiên nghĩ cách đạp hắn xuống Bùi Thanh nói "Tuy Hoàng thượng thích Vân phi cùng Bát Hoàng tử, nhưng chưa đến mức hồ đồ, muốn phế Thái tử mà lập một đứa trẻ năm tuổi lên kế vị. Thái tử tạm thời không cần lo lắng."Tạm thời đích xác không nguy hiểm, nhưng chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ Bùi Thanh tạm thời không thể nói với tử còn nói "Diệp Tướng quân đã nghe nói đến việc của Phụ hoàng và Mai Bình sự? Đó đều do Hoàng hậu bày trò."Tên này bắt đầu châm ngòi ly gián Bùi Thanh chậm rãi uống tử có phần đăm chiêu nhìn hắn "Phụ hoàng còn khoẻ mạnh ngày nào, vị trí của ta vẫn sẽ không an toàn, Diệp Tướng quân và Mai Bình sự cũng theo đó mà nguy hiểm hơn, Hoàng hậu giả dối độc ác, chưa biết sẽ làm gì với Mai Bình sự."Muốn thí quân? Từ lâu đã biết ngươi thiếu kiên Bùi Thanh giả ngu nói "Lời này của Thái tử Diệp mỗ nghe không hiểu, Hoàng Thượng long thể an khang, đương nhiên thọ ngang trời đất."Bây giờ còn chưa phải lúc, cần chậm rãi chờ. Muốn báo thù, phải tử nhìn hắn, cười nói "Không sai không sai, Phụ hoàng tất nhiên trường mệnh bách tuế."Hai người bưng chén rượu, một ly đối ẩm.
phu nhân ngươi hảo bình tĩnh